17/8/12
16/8/12
3/4/12
Lời tâm sự muốn gửi đến Gấu Trúc...!!!
Đã lâu rồi mình không viết lại những dòng nhật kí của hôm
nào. Hôm nay có quá nhiều tâm sự không thể nói nên lời nên lại đành viết chúng
ra để cho vơi đi trong lòng một ít.
Miên man, miên man giữa đêm khuya vắng. Lòng chợt nhói đau
khi không thể ngủ vì một điều gì đó xa xôi....vì Gấu trúc.
Thời gian qua không gọi là quá ngắn, cũng không thể gọi là
quá dài ... nhưng đủ để mình cảm nhận những hương vị mới của cuộc sống...những sự
nhàm chán được bỏ lại thay vào đó là những cảm xúc đời thường...
Ngày em đến...là những ngày mình cảm thấy vui và bớt đi những
buồn tẻ trong cuộc sống....
Ngày em đến...em mang theo những hơi thở ấm áp, sưởi ấm tâm
hồn của anh.
Ngày em đến...em mang cho anh cái cảm giác được cảm nhận thật
nhiều màu sắc của các loài hoa.
Ngày em đến...em quan tâm anh, mua thuốc cho anh uống khi
anh bị bệnh.
Ngày em đến...em tặng cho anh những biểu tượng trong cuộc sống
mà anh thích trong lần sinh nhật thứ 21... Chỉ đơn giản là một cái chuông gió với
âm thanh vang vọng khi hòa trong , cùng với những con hạc giấy đầy màu sắc nhỏ
nhắn xinh xinh do tự tay em làm...
Ngày em đến...em mang cả cầu vòng đến cho anh, một hình ảnh
ngây thơ mà a thích.
Ngày em đến...là những lúc anh thật sự cảm nhận được niềm
vui khi cùng em ngồi tâm sự và nhâm nhi thức ăn ở nơi mà anh và em gọi là “bờ
kè”.
Và ngày em đến cũng là lúc mình anh cảm nhận được rằng em có
những nỗi buồn không tên...
Em biết không nhóc? chưa có ai quan tâm anh và làm anh vui
nhiều như thế!
Em nói: “em sợ anh sẽ bị tổn thương vì em sẽ chỉ làm cho những
người xung quanh em muôn phiền” ....nhưng em có biết? quan tâm em chính là niềm
vui chứ không phải là muộn phiền, nếu đặt bản thân em trong hoàn cảnh của anh
thì em cũng sẽ làm như vậy....bởi vì...anh đã từng trải qua rất nhiều gian nan
khó khăn...đã từng trải qua những cơn giông tố...đã từng mất niềm tin vào cuộc
sống...đặc biệt anh và em đều có những điểm chung...anh và em đều có những tâm
sự khó có thể nói hết thành lời...
Em, một cô gái bề ngoài có vể rất mạnh mẽ và rất tốt bụng nhưng
đâu ai hiểu được rằng bên trong em là một cô gái yếu đuối cần được quan tâm,
chia sẽ...em giấu tất cả mọi người về những muộn phiền của mình, em không muốn
ai biết, em chỉ để nó trong lòng rồi ngồi khóc một mình ở nơi mà em gọi là thân quen “bờ kè”. Những lúc
em buồn em thường đến đây chỉ một mình, chỉ thích im lặng và chịu đựng...lòng
chợt buồn khi thấy em khóc.....
Nỗi buồn em giấu, nhưng sao em lại muốn an ủi anh khi anh buồn?
Em k muốn anh buồn vậy sao em không chia sẽ?
Có những lúc anh nghĩ mình thật may mắn khi được tâm sự và
chia sẽ với em những khi buồn...
Con người, dù là những người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng có lúc
phải ưu sầu, muộn phiền, cũng phải cần một bờ vai, cần một điểm tựa...vậy anh
và em, chúng ta có thể là điểm tựa của nhau không?...anh mong là chúng ta có thể...
Em hãy lạc quan lên nhé, hãy để anh quan tâm em, để anh được
cảm thấy ấm áp lòng mình và đừng bắt anh ngừng quan tâm em nha nhóc...
Nếu em đọc được những dòng này thì cười lên em nhé, bởi vì
anh luôn ở bên cạnh em...và hãy gửi qua cho anh một hình mặt cười qua yahoo để anh
biết rằng em vẫn lạc quan, chỉ đơn giản thế thôi nhóc...!!!!
“Cuộc sống vốn dĩ không hề phức tạp, cũng không hề đơn giản,
chỉ là ta nhìn nó dưới ánh mắt như thế nào thôi”.....cố lên! Anh và em cùng cố
gắng! cố lên Gấu Trúc của anh!!! Anh muốn nói với em điều này "a thích em, anh cần có em để a được quan tâm em, a cần có em để có thể chia sẽ niềm vui, nỗi buồn. a cần có một người quan tâm chăm sóc anh...anh cần có một người bạn đồng hành khi bước vào đời, người đó là em đấy Gấu"(:d)
Tuấn Duy
Truyện ngắn - Thiên sứ trên cầu vồng
Câu chuyện bắt đầu vào một ngày cuối tuần rực rỡ, nhưng tâm trạng Vy không vui chút nào.
Nó đang ngồi nghe nhạc, Ipod chạy đến bài Last Friday Night của Katy Perry thì điện thoại rung lên. Tin nhắn của Sắc Màu (tên nó đặt cho một người nó chưa từng gặp bao giờ): “Sắp thi học kì rồi! Tập trung vào học nha! Mình sẽ biến mất một thời gian, hẹn ngày gặp lại cậu!”.
Cụm từ “biến mất một thời gian” khiến Vy cứ suy nghĩ mãi. Sắc Màu là một người bạn giấu mặt, dường như cậu ta biết khá nhiều về Vy, trong khi nó chẳng biết tí gì về cậu ta cả. Cảm giác có một người bạn bí mật thật là thú vị, nhưng lâu dần dần, Vy nhận ra nó chẳng vui vẻ gì khi cứ ở vai trò bị động thế này.
Vy đón sinh nhật lần thứ 17 bằng một cơn mưa nhẹ nhàng như cũng đủ làm cho nó thấy lạc lõng. Không ai bên cạnh nó và một ngày đặc biệt như thế. Mấy năm trước còn có tin nhắn của Sắc Màu, nhưng năm nay thì không. Vy không thèm nghĩ nữa, nó đang ngồi cạnh cửa sổ trên tầng hai của quán Trà sữa bong bóng, thích thú đưa tay hứng những giọt mưa lây rây. Trời mát lạnh. Cành me non sà hẳn xuống ban công. Chỉ trong chốc lát mấy cuốn truyện Manga của Vy đã ướt nhẹp. Bất chợt có bàn tay ai nhanh chóng đóng sầm cửa sổ lại và ghé vào tai Vy: “Sinh nhật vui vẻ nhé”. Vy giật bắn người khi nhận ra Nguyên- tên bạn thân từ hồi lớp 6.
- Tớ còn lạ gì sở thích của cậu nữa. Mà hôm nay sinh nhật, làm gì bí xị vậy!
- Kệ tớ...
Nguyên chẳng hiểu việc gì đang xảy ra. nhưng trong những lúc quan trọng như thế này, Nguyên nghĩ mình nên im lặng. Nguyên là đứa duy nhất biết chuyện của Vy với một tên lạ mặt nào đó mà Vy gọi là Sắc Màu, bởi hắn từng bảo hắn là một “thiên sứ trên cầu vồng”. Có nhảm nhí không kia chứ! Thế mà Vy ngoài mặt cứ bảo “tớ chẳng quan tâm tên đó là ai”, nhưng Nguyên biết, cô bạn của mình đã bắt đầu cười nhiều hơn chỉ vì một tin nhắn “tớ rất thích nụ cười của bạn!”. Chỉ riêng điều này cũng đủ khiến Nguyên thấy tình cảm của mình nó lạ lùng một cách khó hiểu.
Chủ nhật ,Vy tự cho phép mình nướng thêm năm phút mười phút nữa. Vùi mặt vào cái gối thân yêu, mùi nắng làm nó thấy dễ chịu. Nhưng chỉ được một chút, điện thoại lại rung lên “Hôm nay chủ nhật, tụi mình đi xem phim nha!”. Vy mở mắt, đọc tin, rồi ngủ lại, chẳng màng trả lời cái tin nhắn tội nghiệp kia. Nguyên cũng đã phần nào đoán được nguyên nhân. Cuối ngày, cậu ấy lại lót tót chạy qua Vy trong lúc Vy đang tưới tắm mấy chậu hồng xinh xinh trước nhà. Nhìn thấy Nguyên, nó giả đò ngó lơ.
- Đến đây chi vậy!
- Đến rủ cậu đi ăn kem. Tớ mời, đi nha! Với lại tớ cũng có chuyện muốn nói với cậu!
- Chuyện gì? Nói đi, tớ đang nghe đây!
- Không nói ở đây được!
Cả hai chọn quán trà sữa bong bóng. Sau khi ăn hết năm li kem buốt hết cả răng, Nguyên đột nhiên lên tiếng:
- Cậu thích Sắc Màu thật sao?
Vy ngước lên nhìn Nguyên với ánh mắt khó hiểu.
- Đây là chuyện mà cậu muốn nói với tớ đó hả?
- Ừ!
- Tớ không biết! Mà nếu có thích thật thì người ta cũng làm sao mà biết được!
Nguyên im lặng, vì nó cũng chẳng biết phải nói gì. Hôm sau, Vy đã bắt đầu cười nhiều hơn. Đơn giản là nó chỉ cảm thấy thật ngốc khi cứ mãi ngóng trông tin tức từ một người xa lạ. Ngốc vì phủ nhận những quan tâm chân thành của những người thân ngay bên cạnh mình, ngốc vì chẳng nhận ra họ lo lắng cho mình biết chừng nào. Trong giờ Sử, Vy ném cho Nguyên viên giấy vo tròn ghi “Cuối tuần này tụi mình đi xem phim nha!”. Nguyên đọc đi đọc lại rồi quay xuống nhìn Vy như muốn hỏi “cái quái gì thế này?”, rồi phì cười. Vy cũng cười. Lần đầu tiên nó nhận ra nụ cười của Nguyên cũng khá đáng yêu.
Mọi chuyện đã trôi qua một cách tự nhiên nhất có thể. Giờ thì Vy chẳng cần biết đến Sắc Màu là ai. Dù ngay lúc này, Sắc Màu lại gửi cho Vy một tin nhắn “Hẹn gặp cuối tuần” kèm theo một icon cười thật tươi. Vy trả lời thật nhanh: “Ừ, thế nhé!”. Thật sự lúc này nó thấy thoải mái và nhẹ nhõm lắm. Có thể Sắc Màu và Vy sẽ trở thành những người bạn hoặc hơn thế nữa, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng, bởi nó đã có một cậu bạn thân quá tuyệt vời là Nguyên rồi. Và nó đang từ từ nhấm nháp từng chút một những dư vị tuyệt vời của nắng rực rỡ ngoài kia- khi chiếc ipod chạy đến bài Today was a Fairy Tale của Taylor Swift, và mỉm cười hạnh phúc. Niềm vui đôi khi đến từ một điều rất nhỏ như vậy thôi, rất nhỏ nhưng đủ khiến Vy nhận ra mình đang sống giữa những ngày đầy nắng của cuộc đời.
Tuổi 17 thật đáng yêu, phải không?
TIỂU LĂNG TỬ (mực tím)
|
Sống chậm....Đôi khi người ta hạnh phúc với những gì giản đơn
Khi
yêu Bạn nên sống chậm lại , nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn
Tình
yêu đẹp phải có sự cố gắng từ cả hai
Nếu bạn
tỏ ra quá thờ ơ lạnh nhạt khi người ta quan tâm bạn quá nhiều thì bạn sai rồi ,
bạn thử đặt mình vào vị trí của người ta đi rồi bạn sẽ thấy vị đắng và nỗi buồn
vô hạn.
Vì vậy
đừng bao giờ thế bạn nhé , hãy yêu hết mình
Nếu bạn
không tin vào tình yêu của mình thì bạn có quyền yêu ở một giới hạn nào
đó
Nhưng
ít ra cũng phải quan tâm người ta , và luôn lắng nghe suy nghĩ người ta để biết
mà chia sẻ
Để
không cảm thấy cô đơn trống vắng
Bởi vì
trong tình yêu sự im lặng đó sẽ giết chết đi tình yêu mà ta không hề hay
biết
Khi
yêu Bạn sẽ thấy tình yêu đôi khi thật đẹp
Hạnh
phúc nhất là nhận được sự quan tâm của người mình yêu
Vui
nhất là khi 2 người hiểu nhau và tràn ngập tiếng cười
Nhưng
đôi khi yêu Tình yêu không như ta muốn
Đằng
sau nụ cười đôi khi là những giọt nước mắt
Đằng
sau những cái ôm đôi khi quá hững hờ
Đằng
sau những môi hôn đôi khi không còn ngọt ngào
Đằng
sau lời nói yêu thương đôi khi lòng đã thay đổi
Liệu có
chắc khi yêu trong tim bạn chỉ yêu 1 người Liệu có chắc bạn có thể cưỡng
lại 1 người yêu mình tha thiết mặc dù người ta biết bạn đã có người yêu
Đôi khi
tình yêu không như ta muốn
Đôi khi
ta phãi tập đối diện hơn là trốn tránh
Đôi khi
cần những lời nói dói ngọt ngào để tránh làm tổn thương nhau
Đôi khi
hết yêu thương cũng đừng nên oán trách mà hãy luôn làm bạn tốt để không cảm
thấy hụt hẫng, trống vắng khi đã không còn gì của nhau
Bởi vì
bạn luôn quan tâm tới người ta nghĩ gì , làm gì Bởi vì đã quen có nhau ,
bên nhau
Bởi vì
đã từng là rất quan trọng
Khi
thiếu vắng ắt hẳn sẽ rất buồn mà
Đừng
bao giờ im lặng mà hãy luôn quan tâm nhau
Đôi khi
tình yêu có những khoảng trống
Hãy cố
gắng lấp đầy chúng
Đôi khi
đừng đợi người ta chủ động
Mà hãy
thử chủ động lại bạn sẽ cảm thấy rất thú vị
Đôi khi
tình yêu luôn ngập tràn nước mắt
Bởi vì
có bao giờ tốt đẹp mãi đâu
Cũng
đừng vì thế mà buồn bạn nhé Hãy luôn mĩm cười nhé
Và sẻ
chia với người mà bạn an tâm nhất
Vui hay
buồn cũng do chính bản thân mình tạo ra
Có
nhiều bạn sẽ tốt hơn , nhiều niềm vui hơn
Còn gì
bằng khi mình có 1 người yêu tốt và những người bạn tốt
Cuộc
đời ra sao là do mình , cái gì tới nó sẽ tới Đừng buồn mà hãy luôn vui
cười lên dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra bạn nhé!
Tôi
muốn gửi lời yêu trong gió
Để gió
cuốn đi và thì thầm bên tai bạn
Tôi
muốn gửi yêu thương vào làn hương
Để
hương đến ngọt ngào lưu luyến
Tôi
muốn yêu bằng tất cả trái tim
Để nhận
lại ai cần tôi nhất
Tôi
muốn hát vang thật vui
Để bạn
cảm thấy đời sao yêu quá
Tôi
muốn bạn luôn tươi cười
Để tôi
sẻ chia cùng bạn
Và khi
nào buồn hay gục ngã
Thì hãy
đến tìm tôi
Tôi
không chắc giúp gì được cho bạn
Nhưng
sẽ là một bờ vai , trao cho bạn chiếc khăn tay
Và lau
giùm bạn những giọt nước mắt
Tôi sẽ
giúp bạn cười Hãy tin tôi nhé
Đôi khi
người ta hạnh phúc với những gì giản đơn
Tuấn duy (sưu tầm)
Thứ Sáu, tháng 8 17, 2012
Mr.Bụt

.jpg)