>> ♥ Chào mừng bạn đến với Hành Trình Tri Thức trang thông tin dành cho sinh viên ♥ << >> ♥ Hành Trình Tri Thức cập nhật tin tức hàng tuần. Mọi thắc mắc thắc và đóng góp ý kiến, xin vui lòng gửi về địa chỉ nguyentuanduy193@yahoo.com ! xin chân thành cảm ơn ♥ << >> ♥ Hành Trình Tri Thức kết nối những trái tim ♥ <<

21/2/12

Truyện ngắn - Đêm Tous Les Jours.



Tối, khi Sài Gòn trở lạnh và cả không gian bị bao phủ bởi một lớp không khí đặc sệt, Khôi ra khỏi nhà một mình, lướt bộ trên đường và đi thẳng vào Tous Les Jours…

Như những buổi tối cuối tuần khác, Khôi đều đi một mình. Sau khi tản bộ dọc hết những con đường gần đó, nhìn những ánh đèn chớp nhoáng, những chiếc xe chạy vụt qua mờ ảo, hắn đều rẽ vào Tous Les Jours. Hắn thích im lặng nhìn những con người sang trọng đang trò chuyện lịch thiệp, những nhân viên phục vụ khéo léo và uyển chuyển, những sự va chạm vội vã giữa người và người. Chỉ có như thế mới kéo hắn ra xa khỏi những nỗi lo đang vây hãm tâm trí, những nỗi buồn không tên, những sự chông chênh đáng sợ… Hôm nay, tất cả những điều đó nhòe đi qua cặp kính của hắn, bởi bây giờ, hắn chỉ nghĩ đến Mỹ Anh
o0o
“Bánh mì hay tình yêu?” — Mỹ Anh nhấp ngụm trà Earl Grey, nhìn xuống dưới mặt bàn, đảo mắt sang những chiếc bánh có hương thơm hấp dẫn, rồi ngước lên nhìn Khôi, hời hợt
“Ý em là gì”
“Nếu được chọn, anh sẽ chọn gì trong hai thứ đó?”
“Anh đang đói, có lẽ anh sẽ chọn bánh mì” — Khôi nói, rồi cười khẩy, cầm một chiếc bánh lên ăn không ngần ngại
Mỹ Anh thở dài. Niềm tin trong cô đang tối dần, vụn dần. Im lặng một hồi, Mỹ Anh lên tiếng
“Chúng ta nên chia tay. Anh dần nhạt nhẽo đến đáng sợ”
“Thêm muối vào vẫn được mà” — Nói xong, Khôi toan định kêu phục vụ cho mình một đĩa muối, nhưng Mỹ Anh ngăn lại
“Anh điên chắc? Một món ăn đã bị nấu thất bại, liệu nêm nếm vào thì có cứu vãn được không?”
“Nhưng em chỉ đề cập đến sự nhạt nhẽo”
“À. Vâng. Anh nhạt nhẽo. Từ khi lên Sài Gòn đến giờ, anh chẳng làm được gì cả. Chỉ việc nhận chu cấp từ gia đình, cúp học, và đi chơi mỗi ngày. Còn em, đi học xong phải vào phòng công tác của Hội sinh viên, ngày nào cũng về nhà lúc 7h tối, sau đó là part-time, bài tập, đọc sách, tham khảo tài liệu, làm đề tài… Hai năm trôi qua, anh vẫn như cũ, trong khi em thì luôn trong tình trạng thiếu thốn thời gian. Còn nữa…”
“Anh toàn nói về những chuyện vô bổ trong khi cái em cần là những kế hoạch cụ thể, rõ ràng cho tương lai” — Khôi thêm vào
“Đúng vậy”
“Em đi về nhà và làm nốt việc đi. Tí nữa anh có hẹn đi chơi với Lan Nhi rồi”
“Anh cứ việc đi và từ nay không cần dẫn em đi vào đây mỗi tuần nữa. Em chán lắm rồi. Không phải cái gì ngon và đắt tiền cũng là hay đâu” — Mỹ Anh đứng dậy, ôm một xấp tài liệu dày cộm trên tay, bước thẳng ra khỏi cửa, không thèm ngoái đầu nhìn người yêu — nay đã là “người dưng”
Khôi đã đoán trước được ngày này từ lâu
o0o
Nhà Khôi giàu. Nhưng không hạnh phúc. Những ngày trước khi thi đại học, ba mẹ Khôi viết giấy ly hôn. Khi được hỏi theo ai, Khôi đáp gọn lỏn: “Ai vào Sài Gòn thì con theo người đó. Con không muốn ở nơi này nữa”. Vài tháng sau, Khôi từ Hà Nội ra Sài Gòn, tạm hoãn việc thi đại học. Trong khoảng thời gian đó, Khôi và Mỹ Anh biết nhau.
“Tại sao bạn không thử uống Earl Grey thay vì suốt ngày chỉ kêu mỗi ly Pepper Mint nhỉ?” — một cô gái đeo kính cận rất to và mặc bộ trang phục cực lịch thiệp, cất lời
“Thật sự là li nào với mình cũng có vị như nhau” — Khôi cười. Nhưng kể từ lần sau, anh chàng đã kêu Earl Grey để thử, theo lời đề nghị của cô bạn mắt kiếng
o0o
“Cũng ngon đấy chứ”
“Tùy vào tâm trạng của bạn” — Cô ấy cười
“Tại sao bạn thường hay đi ra Tous Les Jours vào buổi đêm thế nhỉ? Chẳng bao giờ thấy ba mẹ bạn gọi điện kêu về, khi trời đã rất tối và quán vắng dần” — Khôi thắc mắc
“Mình bị áp lực học tập và công việc. Còn gia đình mình á, quên đi” — Cô gái cười nhạt — “Mình tự lo thân mình thôi”
“Phục thật” — Khôi nói, mắt nhìn ra những con đường lung linh
Họ gặp nhau vào những buổi đêm, có chung hoàn cảnh, chung nỗi buồn, họ đồng cảm và tự cho rằng họ yêu nhau. Mỹ Anh luôn rất bận trong khi Khôi có vô số thời gian rảnh rỗi. Nhưng có hề gì, Khôi chẳng phải bận tâm về vấn đề tiền bạc, và Mỹ Anh cũng thế. Cô bận vì có quá nhiều tham vọng, bận vì thích cuộc sống của giới trẻ thành thị, thoải mái và tự do. Với họ, Sài Gòn gói gọn trong Tous Les Jours. Những chiếc bánh ấm áp, thơm nức, những bản nhạc tình ca nước ngoài, những ly trà hương vị lạ luôn hấp dẫn hơn cuộc sống xô bồ ngoài kia. Bước vào tiệm bánh như bước vào một nơi bình yên thật sự, chỉ nghe hương bánh và sự mát lạnh lan tỏa cũng đủ trút hết bao ưu phiền.
Nhưng sự dễ chịu đó không diễn ra lâu.
“Em ngán bánh mì. Em cần tình yêu. Nhưng thấy anh không hề có biểu hiện gì của sự yêu thương và nhớ mong đích thực” — Mỹ Anh giãi bày một cách bình thản — “Em cần đi đến một nơi nào đó lãng mạn hơn, hoặc ít nhất cũng…đỡ nhàm hơn. Hương bánh ở đây làm em chẳng còn muốn ăn nữa. Chúng ta đã thử hết mọi loại bánh và mọi loại nước uống ở đây rồi”
“Làm gì đây, làm gì khi chúng ta chỉ có thể đến Tous Les Jours vào mỗi tối? Ban ngày em bận, anh thì đi học. Đi xem phim giờ này thì đã hết suất chiếu, uống ở các quán cà phê khác thì em bảo là đông đúc xô bồ, rủ em đi trà sữa thì em cảm thấy “con nít quá, không hợp với chúng ta”, đi dạo công viên thì em cho rằng vô vị, đi ăn gì đó thì em không có hứng vì mệt, còn đi đâu đó xa thì không thể vì trời đã rất tối và sáng phải còn dậy sớm. Anh phải chiều em kiểu gì đây?” — Khôi nói một mạch, rồi im lặng, thở dài
“Chúng ta cũng chẳng thể bày tỏ sự yêu thương, quan tâm nhau, tại một nơi đông người thế này” — Khôi cất lời
Mỹ Anh im lặng, và lại chấp nhận những thói quen. Bởi vì, cô nàng không có sự lựa chọn nào khác tốt hơn
o0o
Cả hai đều đại diện cho giới trẻ hiện đại. Hoặc rất bận, hoặc đi chơi rất nhiều. Họ thường đi chơi vào buổi tối khi Sài Gòn nhộn nhịp nhưng rồi chợt nhận ra chính bản thân họ đang sống gấp, sống vội vàng, đến nỗi mọi thứ trở nên mờ ảo như buổi đêm, chán ngán như bánh mì và nhạt như ly trà Pepper Mint vậy…
“Mục tiêu của anh trong năm sau là gì?”
“Anh không biết”
“Tại sao?”
“Anh không phải lo về vấn đề tiền bạc”
“Mẹ anh nuôi anh được tới già chắc”
“…”
“Anh chán học, em biết. Anh thiếu động lực, em biết. Anh ít bạn bè, em hiểu. Nhưng sao anh không biết tự kiếm tìm cơ hội thay vì cứ chán ngán cuộc sống và suốt ngày tìm chỗ trốn là Tous Les Jours?”
“Những ngày còn ở Hà Nội, khi còn nhỏ, ba mẹ đều dẫn anh vào đó mỗi cuối tuần, để ăn bánh, nghe nhạc, uống nước, trò chuyện. Anh nhớ rõ vị bánh lúc ấy rất ngon…” — Khôi nói chậm rãi. Mỹ Anh hiểu, nhưng cô muốn Khôi không thể dậm chân tại chỗ mãi. Phải biết dẹp đi nỗi buồn và chạy kịp với guồng quay cuộc sống. Chẳng lẽ cứ mỗi biến cố là chúng ta ngã quỵ hay sao?
o0o
Khôi cúp học ngày một nhiều. Ngành học Khôi đang theo không mấy chất lượng, cách giảng dạy chán, nhưng vì là trường dân lập nên dễ dàng qua môn mà không cần học lại. Mẹ Khôi thì vẫn lao vào kinh doanh. Mỹ Anh bận rộn như vốn dĩ. Khôi cảm thấy mình đang nhàm chán dần, mờ nhạt dần trong cuộc sống này, khi đêm về là lúc Khôi sợ nhất, nên hắn luôn cố gắng hòa mình vào sự chộn rộn của thành phố, nhấm nháp sự hối hả từ những người xung quanh, để quên đi cuộc sống nhàm chán từng ngày. Muốn gửi một tin cho Mỹ Anh, nhưng có lẽ cô nàng không nhắn lại vì bận gì đó, nên thôi.
Giữa tháng 12, mọi thứ đều mang sắc trắng đỏ và những cửa tiệm đã thoang thoảng sự ấm áp nhân tạo, bản Jingle Bells phát ra rả qua những ô cửa. Thời điểm này đang là mùa thi. Có lẽ, Mỹ Anh đã quên Khôi rồi, quên thật sự, kể từ ngày chia tay ấy… Cuộc sống đôi khi quá huyền ảo, sống trong thế giới thật mà không biết đang tỉnh hay mơ
Tiền trong túi Khôi luôn rủng rỉnh, nhưng chẳng để làm gì. Khôi muốn đổi không khí, chẳng dám bước vào chốn Tous Les Jours đầy những kỉ niệm nhạt thếch, nhưng ly trà Earl Grey khiến Khôi thay đổi ý định. Chọn ba chiếc bánh donut khác màu và một ly Earl Grey nóng, Khôi ăn chậm rãi và nhìn một đám học sinh đang cười đùa vui vẻ. Hình như chúng đang trao đổi thiệp Noel cho nhau.
Khôi nhớ Mỹ Anh, có thể theo thói quen, theo phản xạ, hoặc do mùi thơm từ những chiếc bánh mì nóng hổi. Khôi cười khẩy khi nhớ đến câu hỏi: “Tình yêu hay bánh mì” mà Mỹ Anh cứ lặp đi lặp lại. Cô nàng thật kì lạ, thay vì hỏi: “Anh đang nghĩ gì đó?”, “Giờ anh muốn đi đâu”, thì cô nàng cứ hỏi “Tình yêu hay bánh mì” để xem Khôi trả lời thế nào…
Đêm nay, bước ra khỏi Tous Les Jours, Khôi sẽ đi mua thiệp tặng cho mẹ, bạn bè cùng lớp, và một tấm đặc biệt viết riêng cho Mỹ Anh. Khôi sẽ viết thật kĩ, đi bộ đến nhà Mỹ Anh và gửi vào hòm thư trước cổng, sau đó về nhà hoàn thành bài tập, chuẩn bị đến trường trở lại. Tuần sau, Khôi sẽ đi tìm việc làm. Khôi không muốn mình nhạt nhẽo. Khôi không thích bánh mì nữa. Từ nay, Khôi sẽ nuôi dưỡng tình yêu. Chỉ khi nào Mỹ Anh chấp nhận cho Khôi một cơ hội để thay đổi và làm mới mình, Khôi mới quay vào Tous Les Jours trở lại, và tất nhiên, hắn sẽ không uống trà Pepper Mint kèm với bánh mì
Demi Twinkle®

(Nguồn: Mực tím)

Cuộc thi môi trường - ĐH hutech tổ chức.


-Chủ đề: xoay quanh việc bảo vệ môi trường và kinh tế môi trường.
-Mỗi nhóm có từ 4-5 thành viên.
-Lệ phí tham gia cuộc thi 50k/nhóm.
-Hạn chóp nộp danh sách về văn phòng đoàn - Thứ 5, 23/2/2012
TUẤN DUY


20/2/12

VnExpress mở cuộc thi 'Bảo vệ môi trường'


Từ ngày 27/2, VnExpress mời độc giả phản ánh thực trạng môi trường ở trong nước, đề xuất những ý tưởng, sáng kiến nhằm cải thiện chất lượng môi trường, trong khuôn khổ cuộc thi mang tên Bảo vệ môi trường.

Bài dự thi được thể hiện dưới dạng bài viết, chùm ảnh, video. Tác phẩm có thể mô tả thực trạng môi trường hư ô nhiễm không khí, nước... ; đề xuất các sáng kiến bảo vệ hoặc nâng cao chất lượng môi trường; các biện pháp ứng phó với biến đổi khí hậu.
Bài dự thi được đăng trong mục Môi trường, trang Khoa học, của báo VnExpress. Hàng tháng Ban tổ chức sẽ trao 3 giải cho các bài dự thi được độc giả bình chọn nhiều nhất và trao giải chung cuộc khi cuộc thi kết thúc.
Cuộc thi bắt đầu từ ngày 27/2 và kết thúc vào ngày 27/8.
Ảnh minh họa: Thi Ngoan.
Ảnh minh họa: Thi Ngoan.
Với bài dự thi là ảnh, độc giả gửi những ảnh .jpg được chụp từ ngày 1/1/2012 (tối thiểu là 5 bức và tối đa 10 bức). Các bức ảnh cần được chú thích rõ ràng về thời gian, địa điểm và chưa từng xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào. Chiều ngang của ảnh là 480 px. Dung lượng mỗi ảnh không vượt quá 10 MB.
Nếu tác phẩm được thể hiện dưới dạng video thì định dạng file là .mp4, thời lượng tối thiểu 90 giây, thời lượng tối đa 3 phút, dung lượng dưới 100 MB.
Bài viết được thể hiện trên Word có độ dài không quá 1.500 từ, font chữ Times New Roman, cỡ chữ 12. Ảnh minh họa cho bài viết được gửi riêng, không “dán” vào Word và phải có chú thích rõ ràng cho ảnh. Độc giả để nội dung chú thích ảnh ở cuối bài viết hoặc trong e-mail.
Mỗi tháng những tác phẩm được độc giả bình chọn nhiều nhất sẽ nhận 3 giải nhất, nhì, ba. Phần thưởng dành cho các giải hàng tháng như sau:
GiảiGiá trị giải (VND)Phần thưởng
Nhất3.000.000Cây nước nóng hoặc cặp đôi điện thoại Kangaroo K30
Nhì2.000.000Quạt phun sương HYB52 hoặc cặp đôi điện thoại Kangaroo K55
Ba1.000.000Một điện thoại Kangaroo K55
Ban Biên tập VnExpress và nhà tài trợ sẽ chọn 3 giải chung cuộc. Phần thưởng dành cho các giải chung cuộc như sau:
GiảiGiá trị giải (VND)Phần thưởng
Nhất12.000.000Một máy nước nóng năng lượng mặt trời
Nhì8.000.000Một két bạc
Ba4.000.000Một máy lọc nước Kangaroo
Danh sách độc giả đoạt giải thưởng chung cuộc sẽ được đăng trên báo VnExpress trong tháng 9.
Người dự thi gửi kèm theo thông tin cá nhân – bao gồm tên đầy đủ, năm sinh, số chứng minh thư nhân dân, địa chỉ, số điện thoại. Thông tin của độc giả sẽ được bảo mật. Người gửi bài chịu trách nhiệm về tính xác thực cũng như bản quyền của thông tin trong tác phẩm dự thi.
Cuộc thi do VnExpress tổ chức với sự tài trợ của tập đoàn Kangaroo. “Kangaroo tài trợ cho cuộc thi với niềm tin rằng, cuộc thi sẽ góp phần cảnh tỉnh dư luận về thực trạng môi trường đang xuống cấp và cái giá mà con người phải trả nếu thờ ơ với nỗ lực ứng phó với biến đổi khí hậu", đại diện nhà tài trợ phát biểu.
Theo VnExpress

Liên hệ và đóng góp ý kiến.


1. Địa chỉ liên hệ.
 -Tên: Nguyễn Tuấn Duy
 -Y!M: cauvong_hacgiay
 -Email: nguyentuanduy1903@gmail.com

2. Để đăng comment các bạn vui lòng làm theo các bước sau.
 -B1: viết comment của mình vào ô "Đăng một nhận xét"
 -B2: Trong ô "Nhận xét với tư cách" các bạn chọn "Tài khoản Google"
 -B3: Một link mới xuất hiện để các bạn đăng nhập vào tài khoản gmail của mình, sau khi đăng nhập, comment của các bạn sẽ được đăng...
 (p/s: các bạn cũng có thể đăng comment bằng cách khác. Đầu tiên các bạn đăng nhập vào tài khoản Gmail của mình, sau đó mở 1 tab mới và truy cập vào địa chỉ trang web này, thế là các bạn có thể đăng comment của mình...)

3. Nhằm phát triển trang web và phục vụ bạn đọc ngày càng tốt hơn, các bạn có nhu cầu gửi bài đăng và đóng góp ý kiến. Xin gửi về địa chỉ Email như trên. Lưu  ý các bạn ghi rõ họ, tên và địa chỉ để mình liên hệ khi cần thiết. Trang web này lập ra với mục đích chia sẽ với cộng đồng, mình có sưu tầm một số bài viết trên mạng (có ghi rõ nguồn đã lấy) và một số bài do chính mình viết, mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ các bạn. Xin cảm ơn! Thân!
TUẤN DUY

19/2/12

Truyện ngắn - Người đâu có hay…


Tháng 11. Những cơn mưa kéo đến ào ạt, rồi ra đi phũ phàng, để lại cái nắng như thiêu đốt. Sự chuyển giao giữa mùa mưa và mùa nắng mang đến một tiết trời thất thường, không mất dễ chịu.
Có lẽ vì vậy mà hôm nay Quỳnh Như xao nhãng trong giờ Địa chăng?
“Cô kêu bà liên tục sao bà cứ mải nhìn ra cửa sổ là sao vậy?” - Ái Trinh hỏi với giọng điệu lo lắng khi mọi người đã ra về hết, vài viên nắng hất vào mặt bàn, nhảy múa dịu dàng.
“Bà bị 4 điểm bà biết khônggg! Con điểm kinh khủng nhất từ khi bước vào lớp 11 tới giờ!” - Ái Trinh nhìn thẳng vào mặt Quỳnh Như để gây chú ý. Lúc này Như mới giật mình.
“À, ừ… Hồi nãy, lúc đầu giờ Địa, có một người đi ngang qua cửa sổ, nhìn giống Anh Tùng lắm bà ạ” - Quỳnh Như cười.
“Chỉ vậy thôi mà bà mất tập trung? Chỉ vậy thôi mà bà phải bị điểm 4 á?” - Ái Trinh nói, tính “giáo huấn” thêm cho cô bạn thân của mình về việc không được để việc riêng chi phối học tập, nhưng nhìn ánh mắt hạnh phúc, vui vẻ của Như, Trinh không nỡ. Giấu sau sự vui vẻ cố tạo ấy, là một nỗi buồn chông chênh, một sự mất mát vô định hình mà Trinh biết, hơn một năm qua, Như chưa thể nào quên được.
Câu chuyện về một người có tên là Anh Tùng…
o0o
Tháng 11. Một năm về trước.
“Kì này về thăm trường chắc thầy cô vui lắm! Cả tui với bà đều được vào lớp tuyển của trường cấp 3 nổi tiếng, trong khi bọn trường mình đa số học ở gần nhà” - Trinh hớn hở.
“Lần đầu tiên về thăm, chắc bạn bè mình về rất đông. Ta tụ họp mọi người lại, thăm cô chủ nhiệm xong, cả bọn đi trà sữa!” - Như cười tươi.
Buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng và ánh ban mai rải khắp mặt đường, cả hai đứa diện bộ đồ trắng tinh khôi về trường cấp 2 thăm thầy cô cũ. Mới xa trường được vài tháng, tụi nó nhớ quay quắt, bây giờ về, đã là “đàn chị”, lại được vô trường chuyên, oai làm sao! Trinh và Như mạnh dạn bước vào trong sự ngưỡng mộ của các em cấp 2. Xung quanh, có lác đác vài tà áo dài và những chàng trai có dáng dong dỏng cao, mặc áo trắng tinh và gương mặt chững chạc. “Ắt hẳt họ cũng là học sinh cấp 3 về thăm trường cũ” - Như nhủ thầm.
Theo thói quen, Như đảo mắt khắp nơi tìm một bóng hình, vì lời hứa cách đây vài tháng, chính xác là ngày cuối cùng học lớp 9, trong sự lo âu và hồi hộp…
“Như! Cô giáo chủ nhiệm của mình kìa! Lại tặng hoa và chào cô ngay đi” - Trinh kéo tay Như thật mạnh, trong khi Như nhìn ra cổng trường, thấy ánh mắt ai đó rất thân quen, Như khẳng định là Anh Tùng, tính chạy lại gần nhìn cho rõ, nhưng khi nhìn qua Trinh, rồi nhìn lại, Anh Tùng đã biến mất. Như thở dài.
o0o
Như cảm thấy mến Anh Tùng từ lớp 8. Đó là một cậu bạn có dáng vóc chuẩn, nước da ngăm nhưng gương mặt thì đẹp trai và lạnh lùng vô cùng. Mắt Anh Tùng một mí, nhưng rất to và có nốt ruồi dưới khóe mắt trái, mũi cao và thẳng, hàm răng trắng đều và có nụ cười nửa miệng làm Như chao đảo. Nụ cười ấy lạnh lùng mà ấm áp, bí ẩn nhưng rất đáng yêu. Lớp Anh Tùng kế lớp Như, mỗi lần xếp hàng đều đi song song. Năm đó, ngày nào Anh Tùng cũng đi kế Như một cách cố tình, trong tiếng reo hò của bạn bè và sự đố kị của bọn con gái. Như đỏ mặt, toàn quay đi, hoặc giả vờ cau có (thực ra trong lòng thích chết đi được). Cứ thế, Anh Tùng chọc Như từ ngày này sang ngày khác, khi thì hét lên: “Quỳnh Như! Chở Tùng về với!”, lúc lại gạt chân Như, khi thì nhìn Như cười nửa miệng… Mỗi tối, Như hay nghĩ về Tùng nhiều hơn, và trong giấc mơ, Như hay bắt gặp Tùng, nhớ mùi thơm dịu nhẹ khi Tùng đi song song, nhớ từng ánh mắt, nụ cười đến nao lòng, nhưng, Như không thể, không thể nào bày tỏ…
Như là lớp trưởng, học giỏi nhất khối, hiền, không nổi bật về ngoại hình, con nhà khá giả. Tùng quậy có tiếng, hạng gần bét lớp, chỉ chọc Như là giỏi, được rất nhiều đứa con gái viết thư làm quen, nhà khó khăn. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Như nản lòng. Đó là chưa kể, Như sẽ “quê chết đi được” nếu nói cho bạn bè biết rằng mình thích Tùng - một anh chàng “thua mình về mọi mặt, chỉ được cái mẽ”.
“Tui thích một người trong trường mình” - Như nhìn ra hàng cây phượng, cắn bút, miệng cười vu vơ.
“Thì sao?” - Ái Trinh giả vờ không quan tâm, chăm chỉ làm bài tập. Trinh quá hiểu tính bạn mình, cái gì Như không muốn nói, có hỏi và dụ dỗ cỡ nào Như cũng không hé răng. Trinh hỏi cho có lệ thôi.
“Tui không thể thổ lộ được. Tui còn học để chuẩn bị thi vô trường chuyên giống bà. Tui tính là, 20/11 sắp tới, khi về trường, tui sẽ nói cho người đó biết là tui thích thầm người đó 2 năm rồi” - Như chia sẻ.
“Ui dào, tưởng gì! Thôi, làm bài đi!” - Trinh giục bạn.
o0o
“Hóa ra người đó là Anh Tùng á?” - Trinh ngạc nhiên, còn cô giáo chủ nhiệm - tay ôm hai bó hoa to - nghe học trò cưng thì thầm to nhỏ gì đó và nhắc tới Tùng, bèn bảo: “Các em đang nói về Anh Tùng, học lớp 9/2 à?”
Như bị “dò trúng đài”, nên hỏi dồn dập: “Sao hả cô? Bạn ấy thi tốt không cô?”
“Anh Tùng là người duy nhất trong khối 9 không đậu nguyện vọng 1. Cậu ấy phải học trường cấp 3 dân lập, nghe đâu học phí đắt, mà gia cảnh khó khăn nữa, nên được một thời gian thì nghỉ. Cậu nhóc đó thấy vậy mà tốt bụng và ga-lăng lắm nhé, vừa mới tặng cô tấm thiệp rồi ra về vì phải đi làm” - Như thấm từng lời, nghe tim mình nhói đau.
Như không biết rằng, Anh Tùng vẫn đang ở cổng trường theo dõi Như và Trinh, trên tay còn cầm một mẩu giấy đã cũ, màu hồng, chữ ghi nắn nót: “Chào Anh Tùng, mình là Quỳnh Như học lớp 9/3 đây. Vào ngày 20/11/2010, tức là vài tháng nữa ấy, Tùng nhớ về thăm thầy cô, Như muốn nói với Tùng cái này nè…”. Gấp mảnh giấy lại, Tùng thở dài, đạp xe đi thẳng.
Ánh mắt Như vẫn mãi kiếm tìm, trong vô vọng…
o0o
“Tui không hiểu một người như tên đó có gì để bà thích, hắn không đáng để khiến bà bị điểm 4 đâu. Ở trong trường chuyên đứng đầu thành phố này, thì làm gì có Anh Tùng của bà” - Ái Trinh nhấn mạnh, dù “điểm 4” đã trôi qua cả tuần.
“Anh Tùng giỏi hóa, thông minh, cư xử khéo và rất chân thành. Chỉ vì hoàn cảnh và sự thiếu may mắn thôi” - Như nói như “bào chữa”.
“Bà bênh hắn để được gì? Hắn không có tương lai, nhà lại nghèo, chỉ được mỗi vẻ đẹp trai. Thôi, bạn tôi ơi, hãy bớt mơ mộng và đừng hi vọng rằng 20/11 năm nay hắn sẽ gặp bà chỉ để cho bà nói rằng bà thích thầm hắn hồi cấp 2. Hết.” - Trinh bĩu môi.
“Tui và Tùng không đến với nhau được, tui biết, nhưng không nói, tui thấy khó chịu. Tui đã dặn lòng mình là phải nói, nhất định phải nói mà.”
“Tùy bà. Dù sao thì 20/11 này mình vẫn về thăm cô chủ nhiệm.”
o0o
Anh Tùng vẫn ở trước cổng trường, vẫn cầm trong tay tờ giấy cũ, nhưng lần này, anh chàng cầm theo hai bó hoa…
“Chị ơi, có người đưa cho chị” - Một cậu bé đen nhẻm, nhỏ nhắn, đưa cho Như một lá thư tay, kèm theo hai bó hoa tặng cho Như và Trinh.
Nét chữ xa lạ, nhưng Như biết, người gửi chính là người mình kiếm tìm. Cảm giác hồi hộp, hạnh phúc xen lẫn lo âu khiến Như run run…
“Như,
Anh Tùng đây. Vẫn đang ở rất gần Như, nhưng Như không thấy đó. Tùng vẫn khỏe, nhưng đã đi làm rồi. Nhìn Như vui vẻ, xinh ra và học giỏi, Tùng mừng lắm. Tùng biết, năm ngoái thất hứa với Như là có lỗi, nhưng Tùng không làm khác được. Hiểu cho Tùng nhé. 20/11 mỗi năm, Tùng vẫn sẽ về trường, vẫn thăm thầy cô, Như và các bạn. Hôm nay Tùng hơi bận nên không gặp như được, hẹn…năm sau. Đây là nick Tùng, có gì cứ liên lạc nhé!
P/S: Như muốn nói gì với Tùng thì cứ giữ trong lòng, gặp mặt trực tiếp rồi hãy nói ^_^”
o0o
Tùng hiểu rõ, Như muốn nói gì với mình. Và Tùng cũng muốn nói với Như y hệt như thế, nhưng hoàn cảnh không cho phép họ đến với nhau. Tùng hiểu rõ, Như phải học, và còn một tương lai phía trước. Mối tình học trò này sẽ chẳng đi đến đâu cả. Hai năm qua, nhớ thương cũng chỉ do cô nàng ấy cường điệu lên rồi mơ mộng, bởi thực chất, cả hai có trò chuyện bao giờ? Ôi cái tuổi học trò…
Một năm bươn chải đã khiến Tùng già đi hẳn, đen sạm hơn, gương mặt tiều tụy hơn, xấu đi. Tùng biết, nếu Như thấy bộ dạng thế này, nhiều khi Như sẽ hụt hẫng, và buồn, không tốt… Chi bằng cứ giữ mãi hình tượng “hoàng tử”, để đến một lúc nào đó, khi cả hai đều trưởng thành, thì cần biết phải làm gì.
Còn bây giờ, cứ yêu thương, và mơ mộng.
o0o
“Sau 20/11, mày vui vẻ và học lên thấy rõ” - Ái Trinh cười mỉm.
“Vì Anh Tùng của tao. Hihi. Ráng năm sau 20/11 về nữa, chắc chắn gặp Anh Tùng. Lúc đó tao thổ lộ chưa muộn. Giờ chắc hắn chả hiểu gì ta hết” - Như cười thật tươi, nhưng cũng thật buồn.
Cô bé đâu biết rằng, ở một công xưởng gần đó, Tùng đang làm việc rất vất vả, cật lực, nhưng nghĩ tới Như, nghĩ tới một ngày nào đó được gặp Như trực tiếp trong bộ dạng lịch lãm, thành đạt, nghĩ tới ngày 20/11 về thăm thầy cô mà ngẩng mặt tự hào: “Em đã có công việc ổn định rồi!”, Anh Tùng quên hết mỏi mệt và tiếp tục cố gắng, phấn đấu…
Tình cảm tuổi học trò, đôi khi là một cái gì đó mãnh liệt và thiêng liêng.
Demi Twinkle®
(nguồn: Mực tím)

Xử lý làm sạch đất nhiễm chất diệt cỏ/dioxin bằng công nghệ phân hủy sinh học trong các hố chôn lấp tích cực



Từ năm 1999, nhóm nghiên cứu thuộc Viện Công nghệ sinh học, Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam (Viện KH&CN VN) do PGS.TS Đặng Thị Cẩm Hà đứng đầu đã nghiên cứu công nghệ phân hủy sinh học (bioremediation) để khử độc chất diệt cỏ/dioxin tồn đọng do chiến tranh để lại. Sau 12 năm, công nghệ đã thành công ở qui mô hiện trường với khối lượng đất là 3384 m3. Sự thành công này xuất phát từ nhiều đề tài, dự án ở qui mô và các cấp quản lý khác nhau liên quan đến nghiên cứu: cơ bản, công nghệ, thử nghiệm qui mô lớn dần với các phân tích sâu sắc về bản chất của tập đoàn vi sinh vật bản địa và sự thay đổi nồng độ dioxin v.v.
Công nghệ phân hủy sinh học được thực hiện tại sân bay Biên Hòa là sự kết hợp có hiệu quả với công nghệ chôn lấp và hiện được gọi là công nghệ  “Chôn lấp tích cực” để khử độc đất nhiễm chất diệt cỏ/dioxin. Công nghệ này dựa trên cơ sở nghiên cứu quá trình phân hủy sinh học các chất chứa clo ở điều kiện hiếu khí, kị khí không bắt buộc và kị khí nghiêm ngặt của vi sinh vật bản địa và các yếu tố môi trường cùng với các phương pháp thi công phù hợp với các chất nguy hại, đặc biệt là dioxin.
Các nhà khoa học thuộc Viện Công nghệ sinh học cùng các Viện chuyên ngành của Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam đã phối hợp với cán bộ, chiến sỹ thuộc Bộ tư lệnh Hóa học (Bộ Quốc Phòng), sau 27 tháng xử lý, phân tích và đánh giá theo định kỳ ở 4 lô chứng minh được công nghệ “Chôn lấp tích cực” đã thành công. Với hàm lượng dioxin ban đầu trung bình lớn hơn 10.000 ppt sau thời gian xử lý nêu trên, lượng dioxin chỉ còn lại trung bình trên 50 ppt. Kết quả này được 3 phòng thí nghiệm (Hà Lan, CHLB Đức và PTN phân tích dioxin thuộc Bộ TN & MT) phân tích và giao trả vào tháng 1 năm 2012. Đất ô nhiễm chất diệt cỏ/dioxin tại sân bay Biên Hòa đã được làm sạch với lượng dioxin còn lại dưới mức cho phép đối với đất sản xuất nông nghiệp và phi nông nghiệp được Nhà nước phê duyệt.
Thành công của nhóm nghiên cứu cũng đã được Viện KH&CN Việt Nam thông báo tháng 7/2010 liên quan tới kết quả thử nghiệm xử lý khử độc đối với đất nhiễm rất nặng chất diệt cỏ/dioxin tại sân bay Đà Nẵng, ở quy mô 2 m3 hiện trường với 11 công thức khác nhau trong dự án hợp tác với Cục Bảo vệ môi trường Hoa Kỳ (EPA) thực hiện vào năm 2009 do quỹ Ford tài trợ. Với nồng độ ban đầu của dioxin trong đất ô nhiễm trung bình lên tới trên 43.000 ppt, sau 6 tháng xử lý 30% tổng độ độc đã bị loại bỏ.
Công nghệ chôn lấp tích cực được triển khai thành công mở ra con đường làm sạch an toàn đất, trầm tích nhiễm chất diệt cỏ/dioxin với chi phí thấp và phù hợp với điều kiện khoa học và công nghệ hiện nay của Việt Nam. Công nghệ này không những có khả năng xử lý làm sạch đối với đất, trầm tích nhiễm chất diệt cỏ/ dioxin, mà còn đối với các loại hình ô nhiễm các chất chứa halogen, trước mắt là ô nhiễm DDT, TNT, HCH và các chất bảo vệ thực vật khác .

PGS.TS.Đặng Cẩm Hà - Viện Công nghệ sinh học (VKHCNVN)
(Theo khoa học phổ thông)

AceMoney Lite 4.20.1 - Phần mềm miễn phí quản lý tài chính cá nhân toàn diện



 AceMoney Lite là một phần mềm miễn phí quản lý tài chính cá nhân. Nó hỗ trợ tất cả các tính năng cần thiết cho gia đình hoặc thậm chí nhu cầu kế toán doanh nghiệp nhỏ:
 - Theo dõi thói quen chi tiêu của bạn và xem tiền bạc tiêu vào việc gì.
- Tạo và quản lý ngân sách.
- Theo dõi hiệu suất đầu tư.
- Làm bài toán tài chính của bạn trong nhiều loại tiền tệ.
- Ngân hàng trực tuyến và thông tin từ các ngân hàng trực tuyến trong định dạng QIF và OFX. Nếu bạn là một doanh nghiệp nhỏ, có thể xuất ra HTML, Text, CSV.
- Kế hoạch các khoản nợ và các khoản thanh toán thế chấp.
Có gì mới trong phiên bản 4.20.1? Thực hiện mã hóa mạnh mẽ cho các định dạng tập tin AceMoney. Hỗ trợ tự động tải về bản cập nhật ngân hàng trực tuyến. Thêm phím tắt Ctrl-Shift-S cho các tập tin SaveAs….
(nguồn: khoahocphothong.com.vn)

Tạo không gian làm việc nhóm trong hệ thống thư điện tử



Bạn có một nhóm thân hữu hoặc đồng nghiệp thường xuyên trao đổi ý kiến lẫn nhau bằng email với hàng loạt các địa chỉ ghi ở mục Cc? Thay vì thế, bạn có thể tạo một nhóm (group) sử dụng chung một địa chỉ mail, có trang web riêng với một số tiện ích rất thuận tiện cho việc trao đổi, thảo luận...
Làm việc theo nhóm là một trong những hình thức cộng tác được sử dụng phổ biến hiện nay. Đặc biệt hơn, với sự phát triển của Internet, các thành viên trong nhóm làm việc không cần thiết phải ngồi cạnh nhau và cùng làm việc theo kiểu truyền thống, mà họ có thể cộng tác với nhau ở bất kỳ nơi đâu nhờ sự hỗ trợ của hạ tầng công nghệ thông tin. Bài viết này sẽ hướng dẫn bạn cách tạo một không gian làm việc nhóm theo cách này trên chính các hệ thống thư điện tử miễn phí quen thuộc là Google Mail, Windows Live Mail và Yahoo! Mail.
1. Xây dựng không gian làm việc nhóm trên Google Mail
Hãng Google cung cấp khá nhiều tính năng hỗ trợ người dùng  làm việc nhóm. Khi đã tạo một tài khoản cho nhóm, bạn có thể xây dựng website cho nhóm, tùy biến giao diện, upload và chia sẻ tài liệu... Để tạo một không gian làm việc cho nhóm, bạn vào địa chỉ groups.google.com và bấm nút Create a group. Tiếp theo, đăng nhập với tài khoản Google Mail của mình. Trong trang Set up group, bạn điền các thông tin cho nhóm như: tên nhóm, địa chỉ email, thông tin mô tả và chọn quyền truy cập thích hợp ở các mục: Name your group, Create a group email address, Write a group description và Choose an Access level. Sau khi thực hiện xong, bạn bấm nút Create my group.
Tiếp theo, trong trang Add members, bạn điền địa chỉ email của các thành viên sẽ được bổ sung vào nhóm ở mục Enter email addresses of people to invite. Bạn cũng có thể gửi thư mời gia nhập nhóm đến các thành viên bằng cách điền nội dung vào mục Write an invitation message. Sau khi hoàn tất các bước này, bấm nút Invite members. Một không gian làm việc nhóm của bạn đã được thiết lập trên Google Mail với thông tin cụ thể gồm: URL truy cập đến website của nhóm, địa chỉ email của nhóm và danh sách thành viên thuộc nhóm. Thông tin này cũng được Google Mail gửi về hộp thư của người tạo ra nhóm.
Đến đây, bạn và các thành viên trong nhóm có thể truy cập và đăng nhập vào website của nhóm theo địa chỉ vừa được tạo ra ở trên. Bạn có thể gửi các thông điệp cho nhóm, upload file, mở chủ đề trao đổi thảo luận. Tại đây, bạn cũng có thể quản trị thành viên, thay đổi các thiết lập cho nhóm. Các thành viên trong nhóm và ngoài nhóm có thể giao tiếp với tất cả thành viên trong nhóm với địa chỉ email (Group email) đã được tạo ở trên.
2. Tạo nhóm trên Windows Live Mail
Để tạo địa chỉ email cho một nhóm với dịch vụ thư điện tử miễn phí của Microsoft, bạn đăng nhập vào hộp thư theo địa chỉ mail.live.com. Tiếp theo, bấm liên kết Contacts trong  khung bên trái.
Trong màn hình Contacts, bạn chọn mục Categories > New category. Điền tên   nhóm và bổ sung các thành viên vào các mục Name và Members. Sau khi hoàn thành, bấm nút Save để tạo nhóm.
Để hiệu chỉnh nhóm, bạn bấm chọn nhóm và chọn liên kết Edit. Khi màn hình Edit details xuất hiện, bạn có thể tiến hành thay đổi tên nhóm hay thêm / xóa các thành viên. Để xóa nhóm, bạn bấm chọn nhóm và chọn Delete.
3. Tạo nhóm trên Yahoo! Mail
Với Yahoo! Mail, bạn tạo nhóm bằng cách đăng nhập vào hộp thư theo địa chỉ mail. yahoo.com. Tiếp theo, bạn chọn tab DANH BẠ (CONTACTS), bấm nút Danh sách mới (Add list).
Khi hộp thoại Tạo danh sách mới (Create new list) xuất hiện, bạn điền tên nhóm và bấm nút OK để tạo nhóm. Để bổ sung các thành viên vào nhóm, bạn đánh dấu chọn các thành viên mong muốn và bấm nút Cho vào danh sách (Add contact to list) trong khung bên phải. Một cách khác, bạn có thể kéo và thả các thành viên trực tiếp lên tên nhóm để thêm thành viên vào nhóm.
Để xóa các thành viên khỏi nhóm, bạn chọn thành viên trong nhóm và chọn thao tác Xóa khỏi danh sách.
Với tính năng Mail Group được phân phối cùng với các hộp thư phổ biến như Google Mail, Windows Live Mail và Yahoo! Mail, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng xây dựng không gian làm việc online cho nhóm, tăng hiệu quả công việc, tiết kiệm thời gian và mở rộng khả năng cộng tác không giới hạn.

TÔ THANH HẢI - tthhai@gmail.com
(nguồn: khoahocphothong.com.vn)

TagScanner Portable 5.1.610 - Quản lý các bộ sưu tập âm nhạc lớn



TagScanner là một chương trình miễn phí, đa chức năng, dùng để  tổ chức và quản lý bộ sưu tập âm nhạc. Nó có thể chỉnh sửa các định dạng âm thanh, đổi tên các tập tin…
Ngoài ra, bạn có thể nhận được thông tin album thông qua cơ sở dữ liệu trực tuyến như freedb hay Amazon. Hỗ trợ ID3v1, ID3v2, Vorbis, APEv2, WindowsMedia và các MP4 (iTunes).
Tải về http://www.xdlab.ru/en/index.htm
(Theo khoa hoc pho thong)

K-Lite Codec Pack Standard 8.4.0 - Chơi tất cả các định dạng âm thanh và video phổ biến






K-Lite Mega Codec Pack là một gói phần mềm miễn phí bao gồm K-Lite Codec Pack Full và Real Alternative. Với K-Lite Codec Pack bạn sẽ có thể chơi tất cả các định dạng âm thanh, phim phổ biến và thậm chí một số định dạng hiếm.

K-Lite Codec Pack có một vài lợi thế lớn so với các gói codec khác: được cập nhật thường xuyên, vì vậy, luôn luôn là up-to-date mới nhất. Tất cả các thành phần đã được lựa chọn cẩn thận cho các mục đích cụ thể. Hoạt động rất tốt với Windows Media Player và Windows Media Center. Việc cài đặt là hoàn toàn tùy biến, có nghĩa là bạn có thể cài đặt chỉ những thành phần mà bạn thực sự muốn. Các gói có nhiều lựa chọn, cho phép bạn tinh chỉnh nó theo nhu cầu riêng.
Trình cài đặt có thể phát hiện các codec và bộ lọc bị hỏng trên hệ thống, và giúp bạn loại bỏ chúng. Nó là một gói phần mềm hoàn chỉnh, chứa mọi thứ bạn cần để xem phim. Các gói tự động cấu hình Media Center để nhận ra tất cả các âm thanh phổ biến và các định dạng file video …
Tải về http://www.codecguide.com/
(nguồn: khoahocphothong.com.vn)

>> ♥ Hành Trình Tri Thức cập nhật tin tức hành tuần. Mọi thắc mắc thắc và đóng góp ý kiến, xin vui lòng gửi về địa chỉ nguyentuanduy193@yahoo.com ! xin chân thành cảm ơn !.

 
Design by Duy Nguyen | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Web Hosting Coupons